Thứ Ba, 12 tháng 5, 2009

Kết cục của một sự đổi thay

Linh yêu tôi chỉ vì cô ấy nghĩ sẽ thay đổi được tôi, chứ không phải yêu con người thật của tôi...

Thay đổi bắt nguồn từ một phía đôi khi là liều thuốc độc để kết thúc một tình yêu. (Hình ảnh chỉ có tính minh họa)

Khi biết tin tôi và Linh chia tay, bạn bè đều lắc đầu trách móc: "Cậu sướng mà không biết hưởng, làm gì có cô gái nào tuyệt vời như thế...". Nếu chưa từng là người yêu của Linh, có lẽ tôi cũng sẽ nói một câu tương tự như thế với kẻ đã bỏ rơi cô ấy. Linh là một cô gái có thể gọi là hoàn hảo trong mắt mọi người.

Chưa kể, bất cứ lúc nào cô ấy cũng muốn… hoàn hảo hơn nữa. Trong khi tôi là một thằng sinh viên tỉnh lẻ bình thường thì Linh lại là con gái rượu của một vị giám đốc tiếng tăm. Dù gia đình giàu có, chưa bao giờ Linh tỏ ra kiêu kỳ. Cô ấy nằm trong nhóm sinh viên giỏi của lớp tôi.

Linh có thể kiếm rất nhiều tiền từ cửa hàng thời trang do cô mới vừa bỏ vốn tập kinh doanh. Cô ấy sống tự lập, năng động, tình cảm và hòa đồng. Biết bao chàng trai đã theo đuổi Linh, nhưng cô ấy lại chọn tôi - một kẻ hoàn toàn không nổi bật và chưa bao giờ dám nói với cô một lời thân mật.

Sau một năm quen Linh, đám bạn thân bảo rằng họ không còn nhận ra tôi nữa. Tôi đã "lột xác" hoàn toàn. Tôi lột xác, vì cố gắng chiều theo ý của người yêu. Chẳng riêng mình tôi thay đổi, Linh cũng đã khác xa với hình ảnh trong trẻo ngày đầu.

Trước đây, tôi đã ấn tượng ghê gớm trước một Linh hết lòng vì bạn bè, vô tư ăn chung với mọi người nồi mì lõng bõng nước trong đêm tình nguyện ở một xã nghèo. Tôi yêu biết bao cô bạn gái sẵn sàng lội bùn, xách chiếc đèn pin cùng tôi vào một xóm heo hút dạy chữ. Lúc ấy Linh quả quyết rằng, dù sinh ra ở thành phố cô vẫn yêu tha thiết sự yên ả ở miền quê. Nhưng, tất cả những chuyện đó giờ thật xa vời.

Linh hiện tại chẳng còn dành chút thời gian để đi đến, thậm chí là một lời nói cho những thứ cô ấy đã từng bảo rằng rất đáng trân trọng. Mỗi khi bước ra khỏi cửa hàng thời trang, cô ấy luôn muốn tất cả mọi thứ phải bóng bẩy và không tì vết. Linh muốn hoàn hảo, và đương nhiên cũng muốn biến tôi thành một người được chung quanh ngưỡng mộ.

Ngay khi hai đứa mới quen, Linh năn nỉ tôi nghỉ công việc gia sư để về trông coi cửa hàng thời trang của cô ấy, giúp Linh ngoài giờ học. Những bộ quần áo cũ kỹ của tôi được thay mới bằng một loạt áo quần hàng hiệu vì: "Bán đồ thời trang mà không mặc đồ đẹp thì ai còn muốn vào mua".

Ngoài giờ học và những hoạt động không thể vắng mặt ở trường, quỹ thời gian của tôi dành cả cho cửa hàng và Linh. Thói quen ăn uống đơn giản của tôi cũng phải sửa vì cô bảo "ăn uống là cả một nghệ thuật".

Cuối tuần, thay vì cùng bạn bè đến quán nhạc rock hay một quán cà phê hè phố, Linh muốn tôi đến ăn ở một nhà hàng sang trọng, vào phòng trà nghe nhạc, gặp gỡ những người quan trọng hay đến những khu thương mại lớn để cập nhật những mẫu hàng thời trang nhất...

Phải rất lâu nữa vết thương lòng mới nguôi ngoai... (Hình ảnh chỉ có tính minh họa)

Bên cạnh Linh, tôi chẳng còn là thằng sinh viên năm 3, vui vẻ, nhí nhố nữa. Từ lúc nào đó, tôi đã trở thành một ông cụ non ý tứ, cười chừng mực, bước đi đĩnh đạc. Chẳng bao giờ Linh lên mặt kẻ cả với tôi, nhưng tôi biết cô ấy rất tự hào vì đã cải biến tôi từ một thằng con trai tầm thường trở thành một kẻ sang trọng. Bất cứ lúc nào tôi tỏ ý phản kháng và mệt mỏi, cô ấy lại nước mắt ngắn dài: "Chúng mình phải cùng thay đổi để có cuộc sống tốt hơn chứ. Thời buổi này, hình ảnh quan trọng lắm".

Ra khỏi nhà, nếu giày tôi đi không bóng loáng, quần áo không phẳng phiu từng ly thì y như rằng cô ấy làm như thể mọi thứ sắp nổ tung. Càng ngày, Linh càng muốn quản lý tôi chặt chẽ hơn. Tôi yêu cô ấy và biết rất rõ cô ấy cũng yêu tôi, nhưng tôi ngờ ngợ nhận ra, tình yêu của cô ấy dành cho tôi giống như với một… món đồ ưa thích. Linh đến với tôi không phải vì yêu thương con người thật của tôi, mà bởi vì cô ấy nghĩ rằng có thể nhào nặn tôi thành sản phẩm hoàn hảo.

Bức tường vô hình ngăn cách chúng tôi ngày càng dày. Đúng khi Linh và mọi người nhận định rằng tôi đã lột xác hoàn toàn, tôi đột ngột thừa nhận: "Anh chỉ muốn sống như ngày xưa".

Khi tôi nói lời chia tay, Linh sững sờ. Linh không hiểu rằng, mọi thay đổi lâu nay chỉ là gượng ép và không thiện chí. Có lẽ, phải rất lâu sau này vết thương của chúng tôi mới nguôi ngoai. Tôi vẫn giữ trong lòng hình ảnh trong trẻo của người yêu ngày nào và hi vọng Linh sẽ tìm được một người mà cô ấy không cần phải cố gắng thay đổi.

Nguyễn Quỳnh

Theo Sinh Viên Việt Nam

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét