12h trưa, sếp Hiền mới rời khỏi bàn làm việc để xuống quán cơm đối diện văn phòng để ăn. Chưa đầy 30 phút, ông lại tất tả trở về phòng. Đống giấy tờ đang chờ ký, 2 bản fax đợi gửi từ nước ngoài cùng với hàng chục cuộc điện thoại bị lỡ trong máy.

Từ đầu năm đến nay, sếp Hiền hiếm khi có được một bữa ăn trưa ngon lành theo đúng nghĩa, lúc thì cơm hộp, khi thì mì tôm. Giờ giấc thì thay đổi liên tục, nhiều lần đến tận 3h chiều mới được ổn việc để ăn tạm gói mì. Song bữa ăn trưa của ông cũng liên tục bị gián đoạn bởi tiếng chuông điện thoại.
Là giám đốc một công ty chuyên kinh doanh vàng bạc, đá quý ở Hà Nội, ông Hiền không chịu tác động nhiều bởi chỉ tiêu xuất khẩu, giá nhiên liệu đầu vào tuy nhiên, sự biến động không ngừng của giá cả khiến ông cũng tối tăm cả mặt mũi.
Những ngày đầu tháng 3 được coi là tháng cao điểm nhất khi giá vàng có lúc đạt gần ngưỡng 2 triệu đồng một chỉ, người dân đổ xô đến cửa hàng của công ty để bán.
Dòng người xếp hàng rồng rắn từ vỉa hè vào tận trong quầy bán, nhân viên làm việc suốt từ sáng đến tận trưa mà không được nghỉ. Ông Hiền cũng bị cuốn theo công việc từ tinh mơ đến tờ mờ tối. Hết ra văn bản chỉ đạo các cửa hàng, đảm bảo an ninh, cân đối lượng hàng mua vào, bán ra, lại vào mạng cập nhật tin tức thế giới và xu hướng tăng giảm của thị trường. Những ngày này không kể nhân viên, cả ban giám đốc công ty đều làm việc thông giờ. "Một mặt chúng tôi vẫn mua vào, mặt khác phải nhanh tay "xả hàng" cho các đầu mối khác để kiếm lời. Thời buổi khó khăn, giá rổ biến động từng giây, từng phút, nên hầu như chúng tôi chẳng ai thiết ăn, thiết uống", ông Hiền nói.
"Nhiều lúc tôi còn nói đùa với bạn bè rằng: Thời buổi khủng hoảng, đến bữa ăn, giấc ngủ cũng bị khủng hoảng, tâm trạng vui buồn cũng do giá cả quyết định", ông Hiền nói thêm
Không nằm ngoài dự báo rằng đơn hàng xuất khẩu hàng dệt may, da giày năm nay sẽ giảm 30-50% so với 2008, từ đầu năm 2009, nhiều doanh nghiệp ngành này đã phải đối mặt với không ít khó khăn: thiếu vốn, khó tìm nguyên liệu, khách hàng lại không cam kết hợp đồng dài hạn nên buộc phải tìm thị trường mới... Nhiều ngày nay, Chủ tịch Hiệp hội Dệt may Việt Nam - Lê Quốc Ân cũng đứng ngồi không yên, hết họp hành lấy ý kiến các thành viên trong hội để tìm cách tháo gỡ khó khăn.
Sau nhiều lần bấm số, phóng viên mới liên lạc được tới số máy của ông - khi đồng hồ chỉ 13h20 chiều. Vừa nhấc máy, ông Ân đã than thở họp hành suốt sáng, giờ mới đi ăn tạm chút gì đó rồi lại về văn phòng họp tiếp. Ông cho hay, năm 2008, hàng loạt khó khăn dội trên đầu ngành dệt may khi cơn bão khủng hoảng kinh tế quét trên toàn cầu. Các đơn hàng sụt giảm nghiêm trọng, hàng hóa tồn kho không bán được. Khối công ty nước ngoài bị ảnh hưởng nhiều nhất, nhiều doanh nghiệp may đóng cửa, cắt giảm nhân công, thậm chí cho lao động nghỉ gần hết. Đơn hàng của các công ty dệt may có vốn đầu tư nước ngoài giảm đến 30% trong quý 1 năm nay so với cùng kỳ năm ngoái.
Doanh nghiệp dệt may trong nước ít bị ảnh hưởng hơn do không phụ thuộc nhiều vào nước ngoài ngoài đối tác, nhưng ước đoán kim ngạch xuất khẩu trong 3 tháng đầu năm cũng chỉ xấp xỉ năm ngoái. Trong bối cảnh khó khăn như vậy, ông Ân cho rằng doanh nghiệp nào "ăn ngon, ngủ kỹ" thì quả là chuyện lạ.
Khủng hoảng khó khăn đến bữa ăn, giấc ngủ cũng bị thay đổi - bữa ăn thường vội vã, câu chuyện gấp gáp và các sếp có xu hướng ít bia rượu, nhậu nhẹt hơn. Giám đốc một công ty da giày ở Hà Nội cũng cho hay kể từ khi nền kinh tế bị gắn thêm cái tên "khủng hoảng toàn cầu", ông cũng đối mặt với cả đống công việc. Ấy là các cuộc họp khẩn giữa các thành viên trong Hiệp hội da giày, rồi họp chiến lược công ty. Ấy là khi hàng chục cuộc điện thoại cứ dồn dập đổ vào chiếc di động. Nếu như trước đây, mỗi ngày ông nhận và trả lời khoảng 50 cuộc điện thoại của đối tác làm ăn, lãnh đạo quản lý các bộ phận của công ty, giờ đây, tần suất tăng lên gấp đôi. "Trong đó có nhiều cuộc gọi từ anh em bạn bè, người thì động viên an ủi, số khác thì hỏi xem tôi sống hay sắp ngắc ngoải", ông than thở.
Công việc, những con số lỗ lãi, văn bản giấy tờ cứ xen vào bữa ăn, giấc ngủ, khiến ông càng thêm stress và có lúc ông đã cáu giận vô cớ với nhân viên, với những người trong gia đình.
Ông cho hay, trước đây, bữa trưa được ông coi là giờ giải lao duy nhất trong ngày. Dù đi ăn với đối tác, với bạn bè thì thời gian trò chuyện bàn bạc công việc cũng khá xông xênh. Thế nhưng kể từ đầu năm tới giờ, tôi chẳng có một bữa trưa nào cho ra hồn. Lúc nào cũng vội vội vàng vàng vì có cả đống việc phải chờ. Các câu chuyện cũng nhạt tếch, ai cũng than phiền khó khăn và cách thức đối phó trong thời buổi khủng hoảng. Chưa kể bữa ăn liên tục bị gián đoạn bởi các cuộc điện thoại, tin nhắn.
"Thậm chí tôi còn chẳng có cái khái niệm giờ nào là bữa ăn trưa giờ nào là ăn chiều, cứ tiện đâu ăn đấy khi thì cơm hộp, lúc lại mì tôm. Giờ giấc cũng thay đổi lúc thì 12h khi 13h chiều hoặc gộp luôn cả bữa trưa vào bữa tối, coi như sự thích ứng với thời khủng hoảng", ông nói.
Gặp phóng viên, ông Tuấn chủ một showroom ôtô ở Hà Nội không nén được tiếng thở dài, mới có từ tháng 12/2008 đến giờ, ông đã sụt tới 4kg. "Lo lắng, ăn uống thất thường, giấc ngủ cũng chập chờn, còn sức mà làm việc, chưa bị ốm, chưa bị quật ngã còn là may", ông nói.
Từ đầu năm đến nay, bữa trưa của ông Tuấn được diễn ra ngay tại phòng làm việc. Tiện thì nhờ nhân viên gọi cơm hộp, bận rộn thì ông Tuấn tự tay pha mì tôm để lấp đầy cái dạ dày. Nhưng hầu như, chẳng có bữa trưa nào là sớm hơn 12h, thường thì sau 13h chiều có khi tới tận 15h. Lâu dần thành quen, phòng làm việc của ông lúc nào cũng có sẵn thùng mì tôm tiện lúc nào thì ăn lúc ấy. Giấc ngủ trưa cũng được ông Tuấn thay bằng việc ngồi giải quyết các công văn, trả lời thư của đối tác, thắc mắc nhân viên... sau khi đã uống một ly cà phê đặc quánh. Theo ông, thời buổi khó khăn chung, ai cũng phải chạy đua với thời gian, công việc nên không quá cầu kỳ chuyện đi lại hay ăn uống. "Tôi rèn cho mình thói quen, ăn tranh thủ, ngủ khẩn trương, và bữa tối được coi là bữa ăn chính quây quần cùng gia đình", ông nói.
Còn chị Thu Hương - Tổng giám đốc một công ty truyền thông ở Hà Nội tự thích nghi với thời cuộc bằng cặp lồng cơm nấu sẵn từ nhà, vừa tiết kiệm, đảm bảo vệ sinh mà chị cũng có nhiều thời gian hơn cho công việc.
Tuy nhiên, không phải doanh nghiệp nào, ông chủ doanh nghiệp nào cũng đem chuyện công việc, khó khăn vào bữa ăn, giấc ngủ của mình. Một vị Phó giám đốc của Công ty VMS - MobiFone thì cho hay dù công việc bận rộn đến mấy thì ông vẫn tranh thủ ăn uống và dành khoảng 15 phút để nghỉ trưa. Khoảng thời gian tuy ít ỏi này đủ cho ông thư giãn đầu óc để có sức tập trung cho công việc buổi chiều. "Khủng hoảng thì cũng phải ăn, cũng phải ngủ, nếu sinh hoạt không điều độ đúng mức, các sếp không chỉ bị khủng hoảng đánh úp mà chiếc dạ dày cũng bị hạ gục", ông nói vui.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét